Mộ Vi Lan ôm Tiểu Đường Đậu ngủ một giấc dài, cô nhỏ nhắn mang lại tay vào miệng với cnạp năng lượng ngón tay, khuôn mặt nhỏ dại bé bỏng ửng hồng, vô cùng đáng yêu và dễ thương.

Bạn đang xem: Truyện vợ yêu của tổng tài mộ vi lan phó hàn tranh

Mộ Vi Lan nhìn cô nhỏ bé mỉm mỉm cười êm ấm, cô cúi đầu hôn lên cơ mà cô nhỏ bé, thanh thanh lấy tay cô bé nhỏ ra, cô bé xíu bập bẹ một tiếng rồi áp ngay cạnh vào bạn cô.

Mộ Vi Lan không thấy được Phó Hàn Ttrẻ ranh, sau thời điểm vỗ về Tiểu Đường Đậu, cô xuống giường cùng thoát ra khỏi phòng ngủ cá nhân.

Vừa thoát khỏi phòng ngủ cá nhân, cô nhìn thấy Phó Hàn Toắt rời khỏi trường đoản cú phòng thao tác của ông Phó. “Hàn Tranh”


Cô bước đến cùng nằm tay anh.

Phó Hàn Tma lanh nói: “Anh nói cùng với ba cthị trấn của bọn họ rồi.”

“Vậy anh nói với cha họ không hẳn là bằng hữu bọn họ chưa?”

“Ừm, anh nói rồi.

Lúc bấy giờ Mộ Vi Lan bắt đầu im tân: “Nhưng mà tác dụng xét nghiệm DNA cơ hội kia không an toàn và tin cậy quá tuyệt vời rồi, hiện giờ em lần khần đề nghị đương đầu với chú thím ra sao nữa. “Nghe nói công ty thím sẽ có tác dụng thủ tục ly hôn rồi.”

Mộ Vi Lan sững sờ: “Là bởi vì cthị trấn của em sao?”

“Không bắt buộc tất cả, giữa hai bạn bọn họ vốn vẫn trường thọ không hề ít vấn đề.

Mộ Vi Lan không muốn quan tâm mang lại chuyện của người không giống nữa, bà đỡ anh cùng nói: “Tiểu Đường Đậu còn đang ngủ, giỏi là anh cũng đi làm việc đi. Bây giờ mắt anh ko nhận thấy được, chưng sĩ nói anh cần được sống những.”

“Ừm, mai sau anh yêu cầu cho cửa hàng giải pháp xử lý các bước, thời hạn này, đôi mắt anh ko luôn thể, họ sinh sống lại phía trên, trong thời điểm tạm thời ko về Tiên Tdiệt Vịnh nữa, em lại đang mang thai, bài toán vào bên rất có thể hỗ trợ lo liệu”


Mộ Vi Lan gật đầu: “Được, em cũng muốn nghỉ ngơi cạnh Tiểu Đường Đậu thêm một thời gian”

Sau khi Tiểu Đường Đậu tỉnh giấc dậy, Mộ Vị Lan đùa cùng với cô bé xíu.

Phó Hàn Trực rỡ sẽ xử lý các bước vào chống làm việc, bởi vì đôi mắt anh không được tiền yêu cầu Từ Khôn đang đi tới bên. “Anh đi điều tra xem hiệu quả xét nghiệm DNA của chú ý nhì và

Tiểu Lan chung cục làm cho ở khám đa khoa nào?”

“Vâng, thưa trùm cuối.

Từ Khôn đi điều tra, vạc hiện ra kết quả xét nghiệm DNA được thiết kế ở cơ sở y tế của Hàn Quốc Linch. “quái dị, phiên bản tác dụng xét nghiệm DNA là kết quả vày phòng khám của chưng sĩ Hàn cấp cho, liệu tất cả bị ai rượu cồn vào không?”

Vừa nói kết thúc, chuông Smartphone của Phó Hàn Ttinh ranh vang lên.

Phó Hàn Trạng rỡ hỏi: “Ai gọi đấy?”

Từ Khôn liếc chú ý 10 người Call với nói: “Là bác sĩ Hàn Sau Khi Từ Khôn kết nối cuộc điện thoại tư vấn, anh đưa điện thoại mang đến Hàn Trạng rỡ. “Alo, Hàn Tranh: “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi…tôi nghe nói anh vừa đi công tác làm việc về, thọ rồi cũng không liên lạc với anh, anh khỏe chứ?”

Phó Hàn Trỡ vấn đáp nđính gọn: “Tôi khôn cùng khỏe khoắn. “Tôi có thể mang lại gặp gỡ anh được không? Lần trước chạm chán anh là khi Phó Hiệu lộ diện.

Phó Hàn Trỡ ràng gõ ngón tay xuống phương diện bàn, ánh nhìn trầm tư: “Tôi và Tiểu Lan vừa new về mang lại bên chúng ta Phó, tối ni cô mang đến biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của nhà chúng ta Phó bữa tối đi.

Hàn Linh sững sờ, Mộ Vi Lan cũng về rồi sao?

Vì vậy trong khoảng thời hạn Phó Hàn Tranh con mất tích, anh domain authority di tyên Mộ Vi Lan? “Được, buổi tối gặp lại ”

Bởi bởi phương diện của Phó Hàn Trực rỡ không thuận tiện, anh thao tác rộng nhị giờ đồng hồ mà lại công dụng hết sức phải chăng, anh có chút ít mệt mỏi. Từ Khôn dịu giọng nói: “quái vật, tốt là anh sống chút ít đi, tôi kêu di Lan chuẩn bị cho anh một ly cà phê.

Phó Hàn Ttinh ranh chấp nhận, đáp lại một giờ đồng hồ.

Anh nhờ vào ghế, nhắm mắt lại, chuyển tay bóp trần, gồm chút bất lực.

Trên trận anh đùng một phát lộ diện thêm một bàn tay bé dại giá buốt. “Tiểu Lan?”

Mo Vi Lan thanh thanh massas đầu anh, với nói: “Anh sinh sống một thời gian đi, đôi mắt anh không bắt gặp, xử lý quá trình chắc chắn đang bắt buộc tốn các công sức của con người, tuy thế trong tương lai đang tốt hơn, anh đừng quá lo lắng.

Phó Hàn Toắt con năm rước tay cô, kéo cô lại ngồi vô trong lòng anh. Mộ Vi Lan ngôi trên đùi anh, nhìn đụn tài liệu chất đầy xung quanh bàn, cô nói: “Hoặc là em đọc cho anh nghe? Nhưng như vậy liệu tất cả chậm thừa không”

Phó Hàn Ttinh quái mỉm cười, bao bọc lấy cô, cúi đầu ngửi hương thơm thơm bên trên tóc cơ, chổ chính giữa trạng cáu kỉnh của anh thốt nhiên chốc dịu đi không ít. “Hàn Trực rỡ, bao giờ đôi mắt anh khỏi, chúng ta ra phía bên ngoài du ngoạn đi. Anh là một trong tín đồ tsay mê công tiếc việc, không bao giờ có cơ hội để bản thân được làm việc, em sợ anh như vậy sẽ làm cho sợ sức khỏe của bản thân mình.”

Phó Hàn Ttinh ranh nhắm mắt lại, anh tựa dịu vào đầu cô, giọng nói khàn khàn: “Được.”

khi Từ Khôn với tách bóc cafe lên, anh vừa xuất hiện liên bắt gặp Mộ Vi Lan sẽ ngồi trong thâm tâm Phó Hàn Tranh ma, hai fan ôm hôn thân thương, nhanh chóng đi ra bên ngoài.

Mộ Vi Lan đỏ phương diện ngượng gạo ngùng. “Hình như trợ lý Từ nhận thấy rồi, gồm đề xuất em có tác dụng phiên anh làm việc rồi không?”

“Anh ta cần hiểu rõ cầm cố làm sao là bất lịch sự. “À đúng rồi, về tối ni Hàn Linch sẽ đến ăn tối.

Mộ Vi Lan đơ bản thân, tuy vậy cô với Hàn Linc không có mọt thù mập như thế nào, nhưng trong tim cô thực sự không mê say Hàn Linch.

Dù cô biết Phó Hàn Ttinh quái không có ý gì với Hàn Linch, tuy thế làm những gì bao gồm tín đồ thanh nữ làm sao mong kết giao với 1 tín đồ thanh nữ thèm ý muốn ck mình. “Sao cô ấy lại đột nhiên mang đến ăn cơm?”

“Em ghen rồi à?”

Mộ Vi Lan căn uống môi nói: “Em ghen cái gì chđọng, người trên giấy ĐK kết bạn của anh là em.

Phó Hàn Tranh mãnh mỉm mỉm cười, sắc khía cạnh trsinh sống nên nghiêm túc: “Anh nghi hoặc bản công dụng xét nghiệm DNA trả đấy đó là vì cô ấy đụng tay vào.”

Mộ Vi Lan cau mày: “Cho cho dù cô ấy ao ước phân chia rẽ chúng ta, cũng cần thiết cần sử dụng mánh lới bỉ ổi như thế chứ?”

“Cô ấy là bạn đại học của anh ấy, lại từng bác bỏ sĩ của anh, tuy thế hiện giờ dường như như anh và cô ấy thiết yếu có tác dụng chúng ta được nữa.”

Mộ Vi Lan cảm giác bao gồm chút áy náy: “Em xin lỗi, em đã sợ hãi anh thiếu tính một bạn bạn.”

“Không tương quan gì mang đến em, ngoan, ra phía bên ngoài đi, em ở chỗ này anh cấp thiết làm việc được.”

“Um.”

Mộ Vi Lan thoát ra khỏi chống làm việc, nhìn thấy Từ Khôn bưng tách bóc cafe đứng đợi nghỉ ngơi cửa ngõ, cô không tự tin ngùng. “Trợ lý Từ, anh có cafe vào đi. Khoảng thời gian này, dựa vào anh quan tâm đến Hàn Tranh”

“Bà nhà, đây là trách nhiệm với trách rưới nhiệm của tớ.”

Bảy giờ đồng hồ buổi tối.

Hàn Linch vừa mang lại, cô ta ngồi bên dưới thọ rỉ tai với ông Phô một cơ hội, Mộ Vi Lan đỡ Phó Hàn Ttinh ma xuống lầu “Chậm thôi, cẩn thận một chút ít.” Mộ Vị Lan nhắc nhở Phó Hàn Trỡ ràng, cùng dõi theo từng bước một đi của anh.

Ông Phó với Hàn Linh thuộc quan sát lên phía lan can, chọa tượng ấm cúng dịu dàng khiến cho Hàn Linh đau nhói.

Xem thêm: Tới Tháng Có Đi Chùa Được Không, Bạn Có Biết? Bị Hành Kinh Có Được Thắp Hương Không

Ông Phó mỉm mỉm cười, nhấp một ngụm tkiểm tra và khen ngợi: “Ta càng ngày càng phù hợp Vi Lan, con bé nhỏ âu yếm Hàn Tnhãi siêu cảnh giác.

Hàn Linh run rẩy hỏi: “Hàn Tranh…sao vậy?”

Tại sao xuống lầu còn cần fan không giống nhẹ đỡ? “Mất nó không nhìn thấy, tuy nhiên may là gồm Vi Lan chăm sóc lân cận, ta thấy nó cũng ko cấp hồi phục đầu Hàn Linh lo ngại hỏi: “Sao tự nhiên lại ko nhận thấy được?”

Ông Phó liếc nhìn hai fan tay trong tay trên lan can, ông nhàn nói: “Xảy ra chút chuyện, Hàn Tma lanh bảo đảm an toàn Vi Lan, hoàn toàn có thể đã bị vật nặng trĩu đtràn vào đầu, dẫn tới sự việc tổn thương thơm dây thần kinh thị giác

Sắc khía cạnh Hàn Linch tái nhợt, cô ta siết chặt lòng bàn tay. Để bảo đảm Mộ Vi Lan… Phó Hàn Tranh không cần mạng sống nữa sao?