Nụ cười cợt thiên sứ đọng, đó là một trong phương thuốc độc nhưng cô nặng nề có thể thừa qua. Thì ra, cô ko trẻ khỏe 1 chút nào. Cô đấu ko lại trang bị mà Ngư Lạc Tuấn đang gieo dắt vào cơ thể cô. Cô dìu dịu xuống chóng không một tiếng động, mang áo, xoay đầu chú ý lại, Lê Minch Tùng vẫn sẽ ngủ rất ngon cơm, anh giống hệt như sẽ nằm mê, chỉ cần lần này, khóe mồm của anh cong lên ý mỉm cười. Chắc kia là 1 trong niềm mơ ước rất đẹp. Chỉ ko rõ vào giấc mơ của anh ý là cô xuất xắc là Pmùi hương Thu, Tkhô nóng Thu bỗng nhiên nhận thấy rằng hóa ra phiên bản thân cũng là 1 trong những tín đồ thiếu nữ biết đố kị. Cô thiệt sự đố kị. Đẩy cửa, quả nhiên vẫn chính là gồm mấy tín đồ đứng canh, cô cũng ko nhanh nhảu tách đi, chỉ nói: “Tôi search Ngô.” Rất nkhô hanh đang bao gồm bạn gọi Ngô tỉnh giấc dậy, cô cũng ko vòng vo tam quốc, trực tiếp thắn nói: “Tôi biết anh ấy lệnh đầy đủ bạn yêu cầu canh chừng tôi cấm đoán tôi ra bên ngoài, tuy nhiên thật sự tôi nên trnghỉ ngơi về tiệm mộc, một lát thôi, cậu thuộc tôi đi, rồi lại cùng tôi trở về, như thế là ổn định rồi đúng không? Tôi chỉ nên không thích đánh thức Minch Tùng, anh ấy hiện giờ vẫn vẫn ngủ cực kỳ say.” Ngô luôn luôn quan sát vào ánh nhìn Thanh hao Thu, hai con mắt cô vẫn nói anh biết cô sẽ hoàn hảo nhất không nói dối, giống như cô sẽ thật sự tất cả cthị xã gì vội phải trnghỉ ngơi về, quay đầu liếc nhìn về phía Lê Minc Tùng, hôm nay, anh thiệt sự không thích có tác dụng thức giấc Lê Minc Tùng, vậy cũng ko đề xuất tra hỏi gì nữa, cho dù sao, anh cũng cùng Thanh hao Thu đi thuộc Thanh hao Thu về nhưng, chỉ cần cô không thích chạy trốn, không muốn đi phá tnhì, vậy gì không tồn tại gì rất cần được có tác dụng khó cô: “Được, tôi đi thuộc cô.” Thanh Thu khẽ cười cợt, xúc cảm chưa từng dễ chịu như thế, cô thật sự sợ Ngô sẽ không gật đầu đồng ý. Ngô tài xế, cô thì ngồi ghế sau lặng tĩnh chú ý ra ngoài hành lang cửa số, sâu vào đáy lòng cô thật tĩnh lặng, cô của từ bây giờ lại không hề tất cả chút ít bối rối chút lo sợ nào. Nghẹo sang một tuyến phố nữa là tới vị trí. Nụ cười thiên sứ, suy nghĩ mang lại nó, cô lại băn khoăn bạn dạng thân là đang mong muốn tuyệt đang âu sầu. Bỗng nhiên, phía đằng sau truyền đến một âm tkhô cứng chói tay, Ngô sững fan, ánh mắt nhìn sau đây nói với Thanh khô Thu: “Tổng tài mang lại rồi.” Cô xoay đầu, trái nhiên là xe cộ của Lê Minc Tùng đã inh ỏi phía đằng sau ngầm chỉ thị mang lại Ngô dừng xe pháo lại. Anh sẽ thức giấc lại, anh xua đuổi cho phía trên rồi. Ngô trọn vẹn không cho cô cơ hội, anh là người của Lê Minc Tùng, ko phải sự được cho phép của cô vẫn giới hạn xe cộ mặt con đường, bạn đàn ông xuống xe, mlàm việc xe pháo cô, sai bảo cho cô và Ngô ra xe pháo anh ngồi, lớn tiếng: “Bây giờ em giỏi rồi, cho Ngô cũng trở thành em mua chuộc.” “Minc Tùng, em...” Nhưng lời của cô ý vẫn không nói kết thúc, khung người lại nhão nhoẹt dựa tiếp giáp vào ghế, nụ cười thiên sđọng, lại bất ngờ cho sớm vậgiống ý... Nhưng Minch Tùng đang sinh sống trước khía cạnh cô. Ttránh ơi, cô phải làm sao đây? Thanh Thu gặm môi, núm chịu nỗi nhức, cô không phát ra chút ít giờ đụng như thế nào. Nhưng khóe môi khôn cùng nhanh khô đã đẫm huyết, ctranh tượng khiến bạn ta siêu sốc, khiến người ta tởm hoàng. Sự run rẩy của cô, sự bất lực của cô, ánh nhìn cô tự nhiên xuất hiện một vùng trống khiến cho Lê Minh Tùng hoảng loạn: “Thanh Thu, em sao vậy?” Nghiêng tín đồ trước người cô, anh hoảng hốt, anh rối tung lên rồi, cô bị vậy là do anh đẩy cô xuống xe sao? Nhưng anh cũng ko cần sử dụng chút ít công sức gì mà lại, vì cô sẽ sở hữu thai, anh chỉ cắn môi gặm răng vậy thôi, mà lại sao anh có thể cần sử dụng hết sức được? Tiếng cắm răng “cầng cậc cầng cậc”, ánh mắt cô chú ý anh có lẽ không tồn tại tiêu cự, rất lâu sau mới nói: “Để em trngơi nghỉ về, một thời gian thôi, được không?” Mang theo sự khổ cực, cô hiện nay chỉ ước ao trlàm việc về chống của cô, không muốn trở lại đây nữa, cô sẽ ảnh hưởng dày vỏ mang đến phát điên mất. Nơi đáy đôi mắt cô rơi lệ, thân quen biết cô lâu đến vậy tuy vậy cô cũng trước đó chưa từng van xin anh nlỗi lần này, một lần cũng không. Trong mắt anh cô luôn luôn là bạn độc lập kiên cường, đó cũng là sự biệt lập của cô ý cùng với Pmùi hương Thu, trọn vẹn không giống, cũng chính sự hòa bình đó của cô có tác dụng anh ưa thích thú: “Tại sao lại mong cù về?” Anh hỏi, bao gồm chút nghi vấn. Cắn chặt răng, rất lâu rất mất thời gian cô cũng không nói gì, cô do dự cần vấn đáp anh nuốm như thế nào, nhưng mà cơ thể lại truyền mang đến một nỗi nhức thiết yếu diễn tả được, khiến các giọt mồ hôi tan mẫu trên trán cô, cô rất khó tính, tiết trong khung người cô giống như tất cả bé bọ sẽ cào cấu cô vậy: “Minh Tùng, để em trsinh sống về đi, xin anh... van nài anh kia...” Bộ dạng đau khổ kia thật sự khiến cho anh mượt lòng, anh hơi nghiêng người, anh mong ôm cô, “Được, anh chuyển em về.” Cơ thể cô khẽ run, theo bức xạ cô teo rúm lại đi lùi phía sau: “Đừng... đừng đụng vào em... đừng rượu cồn vào em., để em trở về... nhằm em trlàm việc về... để em trnghỉ ngơi về...” Ánh mắt bồn chồn, mồm chỉ hoàn toàn có thể lặp lại một câu, có thể tiệm mộc kia gồm sản phẩm gì đặc biệt vẫn ngóng cô vậy. “Được, anh chuyển em về công ty.” Anh không nhẫn chổ chính giữa chú ý cô tiếp tục khổ cực giận dữ như vậy, mặc dù sao, chỉ cần theo cô cả đoạn đường thì anh sẽ không còn hại cô trốn chạy khỏi anh. Eo của anh, cũng toàn là nỗi nhức. Eo cũng anh, cũng toàn là ngày tiết. Nhưng anh lại không tồn tại cảm giác gì. Trong mắt anh chỉ bao gồm cô, góc nhìn toàn là việc gian khổ, sự bất lực, cô quấn quanh tròn fan nhỏng một con mèo bé khiến cho anh đau lòng. Trên đường, anh tài xế nkhô giòn nlỗi bay, nhưng lại cô lại không còn xuất xắc biết, vào đầu cô chỉ toàn là tiệm mộc Vũ Thu, đó là chống của cô ấy, chính là thú vui thiên sđọng. Thiên sứ. Thiên sứ. Cô không chấm dứt thổ lộ nhì chữ này, ý thức đã mất trực thuộc về cô nữa rồi. Lê Minch Tùng chưa phải là chưa từng chạm mặt qua biểu lộ như vậy này, trong phút giây, trái tlặng anh khẽ run lên, té ra là vậy? Nhưng anh không tin, thế nào đi nữa anh cũng thiếu tín nhiệm. Xe tạm dừng, anh nhỏng bay nhảy xuống, người đàn bà vào xe cộ cuộn tròn run rẩy, y hệt như đã không còn đi trái tyên ổn vậy. Bế cô mỗi bước mỗi bước leo lên trên cầu thang, sự âu sầu sống eo khiến cho anh vẫn có lúc thật sự mong muốn buông cô xuống, nhưng, anh vẫn cắn răng nạm chịu đựng đựng bế cô đứng trước cửa, bắt đầu sáng nhanh chóng, cửa tiệm gỗ vẫn đóng, anh gõ cửa ngõ, khôn cùng nkhô giòn, vào phòng khách vọng lại giờ bước chân đang đi vào. Cửa, mở ra rồi. Trong công ty, Bùi Minch Vũ đã đứng. Ngoài cửa là anh và Tkhô giòn Thu. Thấy cỗ dạng của Tkhô giòn Thu, Bùi Minch Vũ lập tức biết đang xẩy ra cthị trấn gì: “Mau theo tôi.” Anh biết là sẽ không giấu được nữa, Bùi Minch Vũ dẫn anh vào căn phòng anh thường dùng làm hút ma túy, chỉ là không muốn gớm cồn cho Bùi Linch Linch, về tối qua sau khi Bùi Linc Linch khóc hoàn thành tức tốc ngủ tại phòng của Tkhô cứng Thu, không hẳn anh ta hại có tác dụng cô ta tỉnh giấc giấc, nhưng là hại lại có thêm một bạn biết về thú vui thiên sứ đọng vào khung hình Thanh hao Thu. Lê Minh Tùng đặt cô trong một căn phòng nhỏ tuổi không chút ít đồ đạc, Tkhô nóng Thu quấn quanh tròn tín đồ ngồi vào góc tường, cơ thể ko kìm được mà run rẩy, anh ngồi trước khía cạnh cô, bàn tay xoa dịu phương diện cô: “Thật là nnơi bắt đầu.” Anh cuối cùng cũng hiểu được vì sao cô lại không thích duy trì đứa bé đó lại, thế ra bởi vì cthị trấn này, lúc quyết định bỏ đứa nhỏ bé này, trái tim cô nhất mực cũng khá đau. Nước mắt cô mau chóng tuôn rơi, nước mắt chảgiống như dòng nước, y hệt như dòng nước không ngừng chảy vậy. “Tại sao lại ko nói mang lại anh biết sớm hơn?” Nếu chưa phải bởi vì sáng ngày hôm nay anh giật mình tỉnh giấc, giả dụ chưa hẳn anh lại lo bóng cô đã có tác dụng phẫu thuật mổ xoang phá tnhì, ví như chưa phải anh liều mình đuổi theo, thì cho đến bây giờ, anh vẫn ngần ngừ cthị trấn gì đang xảy ra với cô. “Vẫn còn mong giấu anh cho lúc nào đây?” Anh thanh thanh ôm cô vào lòng, cô bởi vì Bùi Minch Vũ, còn Bùi Minh Vũ lại vị anh. Thật ra, thủ phạm của tất cả các máy đó là anh, toàn bộ cthị trấn này, phần nhiều cần bởi vì mình anh gánh Chịu mới đề nghị. Nhưng chỉ có anh là không hẳn Chịu đựng của sự dày vò của sản phẩm tê. Tại sao không phải là anh chứ? Anh thật sự không muốn thấy Thanh khô Thu đề nghị Chịu sự dày vò này. Nhưng hiện nay, toàn bộ phần lớn sẽ muộn rồi, cùng với biểu lộ này của cô ý, chắc chắn cô vẫn cần sử dụng máy này lâu lắm rồi. Cảm nhận thấy khung người cô ko chấm dứt run rẩy, anh hại làm cô sợ hãi cần dịu dàng hỏi: “Bắt đầu dùng là lúc sống Ô Khảm đúng không?” Cô khóc càng to, mặc dù ko nói gì, nhưng lại lại khiến anh biết rõ điều này là sự việc thiệt. Một tay đám rất mạnh tay vào tường, giờ đồng hồ kêu vang ttách khiến cho Thanh khô Thu sững sờ, góc nhìn nghi ngờ chú ý anh: “Thiên sứ đọng, em hy vọng thiên sứ đọng, mau chuyển em thiên sứ đọng.” Cửa lại được xuất hiện thêm rồi, Bùi Minch Vũ đi rồi lại quay trở lại, trong tay là thú vui thiên sđọng nhưng mà Ngư Lạc Tuấn cho người mang về khuyến mãi ngay, quanh đó điều này thì các loại thuốcphiện tại thông thường khác chẳng thể có tác dụng vơi cơn tức giận bứt hoàn thành trong bạn cô. Anh hiểu rất rõ ràng xúc cảm đau khổ đó sau khoản thời gian ko sử dụng. Đưa cho Thanh hao Thu, cô cuống quýt cvỏ hộp rước, hôm nay nhìn cô hệt như một tín đồ sắp chết đuối nhưng vớ được đồn đại cứu sinch vậy, sau đó nhuần nhuyễn và gấp rút cần sử dụng nó. Lê Minh Tùng lặng lẽ chú ý cô, anh biết hậu quả của bài toán cấm cô dùng đang khiến cô sống ko bằng chết. Từ từ vùng dậy, eo của anh, các ngón tay anh toàn là huyết, cơ mà anh lại không Cảm Xúc đau đớn gì: “Bao lâu rồi?” Anh muốn Bùi Minc Vũ cho anh một câu vấn đáp đúng đắn. “Ngư Lạc Tuấn trộn chiếc vật dụng này vào vào cơm trắng, từ ngày trước tiên cô ấy mang đến Ô Khảm đã ban đầu sử dụng rồi.” “Ckhông còn tiệt.” Sắc phương diện Lê Minc Tùng tím bầm, lại một cú đấm mạnh vào tường nữa, cú đnóng này khiến cho Bùi Minch Vũ ngây tín đồ, lại nghe thấy anh nói: “Tại sao lại không nói tôi biết đông đảo chuyện này nhanh chóng hơn?” “Cô ấy không muốn anh yêu cầu băn khoăn lo lắng, cũng không thích để đàn ttốt biết cthị trấn này, cô ấy muốn cai rồi, cơ mà, phía trên không phải là bài thuốc phiện nay bình thường, là thú vui thiên sđọng nhưng mà Ngư Lạc Tuấn new pha trộn, tôi đã trải rồi, siêu cạnh tranh cai.” “Anh demo cai rồi?” Lê Minch Tùng xem qua Bùi Minc Vũ, gồm chút không tin tưởng. “Đúng vậy, tôi cũng đang sử dụng, chỉ nên thời gian sử dụng không thọ bằng Tkhô hanh Thu, từ ngày biết cô ấy bị nghiện tại tôi vẫn sử dụng, tôi... cũng không thể cai được.” Cuối thuộc, Bùi Minc Vũ cũng bằng lòng. “Không được, khăng khăng cần cai, một mực sẽ sở hữu được giải pháp.” “Phương pháp pha trộn đã khảo sát được hơi tương đối rồi, chỉ gồm biện pháp giải là cần yếu khảo sát được gì, tôi đã làm sử dụng thuốc, công dụng hết sức không ổn, quan trọng cai được.” Bùi Minc Vũ trực tiếp thắn nói. “Chính là vì cô ấy mà anh hút ít máy này sao?” Lê Minc Tùng nhẹ giọng hỏi, vào nháy mắt cảm giác một Bùi Minch Vũ trước mặt rất to lớn thượng, Bùi Minh Vũ bởi vì Thanh khô Thu, quả thật cthị trấn gì rồi cũng có tác dụng, vấn đề đó khiến cho anh tự nhiên có chút ít hổ thẹn. “Cũng không phải là vậy, tôi chỉ cần không thích sản phẩm công nghệ này làm sợ những người không giống nữa.” Bùi Minc Vũ thủ thỉ hời hợt, nhưng mà Lê Minh Tùng thân quen biết anh lâu như vậy, anh làm rõ cảm xúc Bùi Minh Vũ dành riêng cho Tkhô giòn Thu là rộng ai hết. Tình yêu mãnh liệt nlỗi tbỏ triều, anh ta ko khi nào tháo lui.


Bạn đang xem: Truyện chồng bá đạo tình yêu sâu sắc


Xem thêm: Lời Bài Hát Ngày Đẹp Nhất Để Biến Mất Karaoke Hot Nhất, Ngày Đẹp Nhất Để Biến Mất

Cũng bởi vì vậy mà lại mỗi lần bắt gặp Bùi Minch Vũ cùng Thanh Thu sinh hoạt kề bên nhau anh mới ko kìm được sự buồn bã, vậy nào cũng ko quăng quật được tình yêu đó. lúc hai fan thì thầm, Thanh hao Thu sẽ sử dụng kết thúc thiết bị thuốc độc kia, lúc này đang mơ mơ màng màng ngửng đầu quan sát nhị tín đồ bầy ông trước mặt, Lê Minch Tùng biết rồi, anh biết không còn cả rồi.