Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!

Mới chỉ với sáng sủa sớm, tuy thế ánh nắng khía cạnh trời dịu dịu vẫn lan tỏa mọi vào căn phòng, Hạ Tử Du khoan khoái ngồi dậy vươn vai một chiếc với ánh sáng khía cạnh ttránh sáng rực đang chiếu rọi vào trong phòng, tiếp nối xuống chóng, bên trên khuôn khía cạnh xinh đẹp tràn ngập sự thỏa mãn nhu cầu cùng vui mắt cùng với cuộc sống thường ngày hôm nay.Sau Lúc tiến công răng rửa khía cạnh xong xuôi, Hạ Tử Du trở lại tầng một.Vốn dĩ cô muốn dậy sớm một chút để được sinh hoạt cùng Liễu Nhiên, tuy thế ngạc nhiên lại thấy được Đàm Dịch Khiêm vẫn không tới đơn vị mà sẽ ở trong phòng ăn .Thấy Liễu Nhiên không có vào phòng tiếp khách, suy nghĩ mang đến chuyện tối ngày qua, Hạ Tử Du nhón gót chân dè dặt cù tín đồ chuẩn bị chuồn đi.Đàm Dịch Khiêm khôn cùng nhàn rỗi mà lại cắt thức nạp năng lượng vào đĩa, giọng nói đầy truyền cảm lạnh lùng chứa lên, "Mới sáng mau chóng, em mong đi đâu ?"Cả người Hạ Tử Du cứng đờ, bước chân cũng dừng lại."Tới phía trên bữa sớm đi!"Nghe các giọng nói của anh ý thì hình như không có ‘nguy hiểm’ gì nhiều.

Bạn đang xem: Tổng giám đốc, xin anh nhẹ một chút!!!

Hạ Tử Du lấy không còn gan dạ xoay người lại, trên mặt trào dâng tươi cười, "Dạ, kính chào buổi sáng."Người giúp câu hỏi vào chống ăn đi tới kề bên Hạ Tử Du, cẩn thận đỡ cô, nói, "Cô công ty, vừa sáng sủa sớm cậu chủ sẽ dậy rồi, lúc này cô Ngôn Tư tới trường cũng là vì cậu chủ từ bản thân chuyển đấy ạ. . . . . . Cậu nhà còn dặn tôi chuẩn bị một bữa sáng ngon mồm đến cô, chắc hẳn rằng đã tương xứng cùng với mùi vị của cô!"Hạ Tử Du lờ đờ ngồi vào trong chỗ đối diện cùng với Đàm Dịch Khiêm, len lén ngước mắt liếc quan sát anh.Có vẻ nlỗi. . . . . . Dường như. . . . . . Sắc mặt của anh ấy coi ra thường rất thông thường. (yên tĩnh trước lúc nổi tuy nhiên =>>)Trong lòng Hạ Tử Du cũng thngơi nghỉ phào vơi nhõm, thấy anh căn dặn fan giúp bài toán sẵn sàng bữa sớm của đàn bà bao gồm thai mang đến cô, cô khá hổ hang nói, "À, cthị trấn buổi tối trong ngày hôm qua. . . . . . Thật sự thì em không chũm ý đâu, thời điểm đó em new tự dưng nhớ ra, anh không giận em chứ?"Quả thực đúng là cô không tồn tại cố kỉnh ý, nhưng là cô cố tình.Đàm Dịch Khiêm buông điều khoản nạp năng lượng vào tay xuống, gương mặt điển trai rất là êm ả dịu dàng, giọng cực kỳ ấm áp nói, "Bà làng, sao anh nỡ giận em được chứ?"Hạ Tử Du nói hết sức tráng lệ và trang nghiêm, "Em nhận thấy viện trưởng làm những điều đó là đúng, chúng ta nên do bé mà Để ý đến chứ!"Đàm Dịch Khiêm khôn xiết bao gồm hứng thú nhìn Hạ Tử Du đã bày ra cái vẻ mặt vô tội trước mặt anh, tự nhiên, anh nhẹ giọng Điện thoại tư vấn cô, "Qua trên đây đi."Hạ Tử Du mau chóng tôn vinh chình ảnh giác, "Dạ?" Đúng lúc này Đàm Dịch Khiêm phất tay ra hiệu mang lại phần đông người góp vệc trong chống nạp năng lượng lui ra bên ngoài.Hạ Tử Du tự nhiên Cảm Xúc được gian nguy sắp đến, cô dính rước dòng ghế, khiếp sợ hỏi anh, "Anh . . . . . . Anh ý muốn có tác dụng gì?"Giọng Đàm Dịch Khiêm khàn khàn êm ả nói, "Hôm nay chủ thể có nhiều cthị trấn cần xử lý, có thể là anh đã về muộn hơn bình thường, em mang đến trên đây mang lại anh ôm em một thời gian.""À, vậy thì anh nhanh đến chủ thể đi!"Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, "Sợ anh vẫn trả thù em do cthị xã buổi tối qua?"Hạ Tử Du mau lẹ ntại 1 niềm vui nịnh nọt lấy lòng, "Đâu có. . . . . . Anh đã nói là không giận em rồi mà.""Vậgiống hệt còn không đến đây?""Được. . . . . . Được rồi!"Trong lòng Hạ Tử Du phân vân phút chốc, tuy nhiên nghĩ về cho nghỉ ngơi đấy là chống ăn uống, trước mặt đều người, anh dám làm gì cùng với cô cơ chđọng. . . . . .Hkhông nhiều một khá thật sâu, cô rảnh rỗi đặt chân vào vị trí của Dịch Khiêm.Thế nhưng lại cô còn chưa đến sát anh, anh sẽ vươn tay ra kéo vơi ôm chặt cô vào vào ngực, tiện thể thể đặt cô ngồi luôn lên đùi bản thân.Ngã vào ngực anh, cô đi lùi giọng, tất cả ý xuất sắc mà lại cảnh báo, "Nè cổ. . . . . . Đây là chống ăn mà lại, có tương đối nhiều bạn vẫn chú ý kia !"Ôm hai chân mảnh khảnh của cô, anh nhằm cô nhờ vào ngực anh, đầu tiên thanh thanh hôn lên song môi cô, sau đó sử dụng giọng mệ hoặc chết người nói, "Mình là vợ ông chồng, đến mặc dù có ôm ủ ấp ấp, hại gì người khác nói chứ?"Giờ phút này Hạ Tử Du cảm giác được hết sức ví dụ là gồm gì đấy không đúng. .

Xem thêm: Tại Sao Gia Cát Lượng Chết Như Thế Nào ? Gia Cát Lượng

. . . .Người đàn ông này. . . .Có thật là anh không giận cô vì chuyện ngày qua ko đây?Mặt Hạ Tử Du nhnạp năng lượng nhó giả vờ ra vẻ khó khăn xử, "Ba chị em anh thời điểm nào thì cũng hoàn toàn có thể vào chống ăn uống, nếu như bị bắt gặp, trong tương lai em còn phương diện mũi làm sao để chạm chán hai fan nữa đây?"Đàm Dịch Khiêm tốt nhất bụng kiến nghị, "hoặc là cầm này, anh lật qua nơi khác ôm em?"Hạ Tử Du vội vã viện cớ, "Hả, hiện nay anh sẵn sàng mang đến mang đến cửa hàng mà!"Đàm Dịch Khiêm nhếch mép cười cợt , "Sẽ không có ai dám nói anh đến muộn."Hạ Tử Du lập tức nhíu mi, "Anh lừa em, anh nói anh chỉ ôm em một chút ít thôi, bây giờ lại ý muốn. . . . . ." Hiểu rõ mục tiêu của anh, cô hổ hang cần yếu nói tiếp.Đàm Dịch Khiêm cúi đầu, tương đối thsinh sống phả lên chóp mũi cô, u tối nói, "Lại mong mỏi như vậy nào?"Hạ Tử Du vừa thứa hẹn vừa cáu, giãy dụa vào ngực anh, "Em không thèm nói chuyện với anh nữa, một ngày dài trong đầu anh toàn là phần nhiều thứ ko nghiêm trang."Đàm Dịch Khiêm tráng lệ và trang nghiêm nói, "Bà làng mạc, liệu có phải là em lưu ý đến quá nhiều rồi tốt không? Em bảo đây là phòng ăn là trong chỗ đông người, em hổ thẹn Khi anh ôm em, chính vì như thế anh đành đề xuất đổi sang chỗ không giống, tính năng này cùng với không nghiêm túc tất cả quan hệ giới tính gì chứ?""Em. . . . . ."Đàm Dịch Khiêm hy vọng bế Hạ Tử Du lên, "Đi thôi, chúng ta về chống. . . . . . anh vẫn muốn em nằm xuống để anh nghe giờ của nhỏ một lúc."Về phòng? Không. . . . . .Cả nhà chúng ta Đàm trên dưới phần nhiều biết trong khoảng một mon cho tới cô và Đàm Dịch Khiêm các phân phòng mà lại ngủ, giả dụ nlỗi hiện nay cô cơ mà theo anh về phòng, những người giúp bài toán sẽ đứng sinh sống bên cạnh chống ăn uống hôm nay đang nghĩ về gì đây?Càng tệ sợ hãi không dừng lại ở đó, new nãy cô còn chủ động đi mang lại sát bên anh . . . . . . Ttránh ơi, trong tương lai cô không thể phương diện mũi để gặp gỡ ai nữa rồi!Nghĩ tiếp đây, nhị đụn má của Hạ Tử Du tức khắc đỏ bừng lên, quan sát cái vẻ mặc nhiên thích chí của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du khó tính gặm gặm môi, kế tiếp nhỏ dại giọng mềm mịn và mượt mà nói, "Được rồi, em biết em sai rồi . . . . . . Anh, anh chớ gồm như vậy, gồm gì ngóng lúc anh rã có tác dụng về rồi hẵng nói!" Cô thật là đần độn, vừa rồi lại còn tin là anh ko giận cô!Môi Đàm Dịch Khiêm cong lên, "Em cũng tối ưu lắm. . . . . . Nhưng nhưng, hình hình họa của anh ý vào mắt xấp xỉ nhà chúng ta Đàm đã bị tổn sợ vày tối ngày hôm qua anh bị em nhốt ngoài cửa ngõ, em nói xem, anh làm thế nào có thể hết giận đây?"Hạ Tử Du lđộ ẩm bđộ ẩm nói chuyện, "Thế mới biết anh là đồ nhỏ tuổi nhen!""Không biết từ bỏ kiểm điểm lại, vậy anh cấp thiết làm gì khác rộng là. . . . . ." Đàm Dịch Khiêm giả vờ làm cho cỗ mong muốn bế Hạ Tử Du lên.Ngay chớp nhoáng Hạ Tử Du hối hả ôm siết lấy cổ Đàm Dịch Khiêm, trên mặt tươi cười nịnh nọt, "Mọi Việc phần nhiều rất có thể hội đàm được nhưng, ông chồng ——"Hai chữ này lúc điện thoại tư vấn anh cô chũm ý kéo dãn ra, ý đồ gia dụng ước ao dụ dỗ thằng bạn nào đó phấn khởi.Đàm Dịch Khiêm nghe được cũng tương đối vui mắt, nhưng mà cơ mà anh ngoại trừ bỏ qua cho cô thuận tiện nuốm. . . . . .