Chiếc xe pháo đua màu đen lao nkhô cứng trên đường, tiếng động cơ vang lên phá rã màn đêm yên tĩnh.

Trong xe cộ, Tống Diễn Thần ngả đầu ra sau nhắm mắt nghỉ ngơi bàn tay của anh vẫn còn nắm chặt tay cô, từ lúc lên xe pháo anh và cô đều yên ổn lặng không ai nói gì, cô cứ để mặc anh nắm tay mình.

" Lão đại anh không sao chứ?? " Cố Trạch lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng .




Bạn đang xem: Tình một đêm với tổng tài chương 5

" Tôi không sao , cậu đã điều tra coi chuyện này ai làm chưa?? " Tống Diễn Thần mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở lại như lúc thường nhưng toàn thân anh tỏa ra khí lạnh.

" Tôi đã điều tra, tên bắn tỉa từ tòa nhà đối diện và tên giả dạng phục vụ chính là sát thủ chuyên nghiệp của Vũ Tộc làm . Tên bắn tỉa nkhô nóng chóng trốn thoát còn tên lão đại giết trên người anh ta có dấu ấn của Vũ Tộc! " Cố Trạch báo lại những gì đã điều tra, ánh mắt anh ta cực kì lạnh lùng.

Ngồi bên cạnh nghe hai người đàn ông nói chuyện ,cô lặng lẽ rút tay về, sau đó đành lên tiếng :" Tôi...tôi muốn về nhà! "

Lúc này, anh mới đảo ảnh mắt qua cô, gương mặt cô cực kì bình tĩnh không hề có dấu hiệu sợ hãi Lúc chứng kiến những cảnh lúc nãy hoàn toàn không giống với các cô gái khác , nếu gặp cảnh tượng ban nãy chắc đã bị dọa đến ngất lịm đi.

Cố Trạch cũng liếc qua cô một cái , anh ta cũng nghĩ sao cô có thể bình tĩnh như vậy mặc dù biết nếu không cẩn thận có lẽ sẽ chết tức thì, cô gái này quả thật không bình thường.

" Tôi muốn về nhà " Cô lặp lại lời một lần nữa , cô biết người đàn ông này có thân phận không đơn giản ,cô không muốn dính dáng đến anh ta.

" Cố Trạch! " Anh không ngăn cản cô, ra hiệu đến Cố Trạch xong xuôi lại nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cố Trạch dừng xe cộ, sau đó rút tờ đưa ra phiếu ra đưa mang đến cô :" Âu Dương tiểu thư, đây là tiền của cô , coi như là đền bù tổn thất tinc thần của cô, xin lỗi dọa đến cô sợ rồi! "

Cô đang định mở cửa xe cộ đi xuống, nghe anh ta nói như vậy liền chau mày :" Nhiệm vụ của tôi chưa hoàn thành tôi không thể nhận tiền được, còn nữa việc ngày hôm nay tôi không để tâm! "

Cố Trạch vẫn không rút tay về, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở :" Đây là mệnh lệnh của lão đại, tôi không thể làm trái nên muốn cô hãy nhận nó. "

Âu Dương Đình Đình liếc mắt qua anh, anh nhắm mắt yên lặng như là đã ngủ thiếp đi, nên cô đành miễn cưỡng lấy tờ bỏ ra phiếu đó dứt mở cửa xuống xe! 

Khi cô vừa xuống xe pháo, chiếc xe pháo liền nhanh khô chóng rời đi nkhô hanh chóng biến mất vào màn đêm. Cô quay người bắt xe taxi đi về nhà mình.

Cố Trạch lái xe cộ đi xa một chút rồi lên tiếng hỏi :" Lão đại, anh tính giải quyết như thế nào? "

Tống Diễn Thần mở mắt ra, đôi mắt không một gợn sóng khiến Cố Trạch không biết anh đang nghĩ gì, anh cất giọng trầm :" Cứ từ từ, để tôi coi bên đó sẽ cử ai đến để giết tôi tiếp theo! "

Cố Trạch gật đầu, yên ổn lặng tiếp tục lái xe.

<...>

Lúc cô về đến nhà cũng khoảng mười một giờ đêm, cô quăng chìa khóa lên bàn xong xuôi ngồi xuống chiếc ghê sofa.

Trong đầu cô hiện lên những hình ảnh ngày hôm nay , bóng lưng của anh ngồi ở ngoài ban công rồi đến lúc môi anh chạm môi cô, rồi lúc Lúc gặp nguy hiểm những hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại , nhất là ánh mắt của anh khi tự tay vặn cổ của người kia vô cùng tàn nhẫn khác với đôi mắt ma mị mang chút lười nhát của đêm đó.

Ba cô từng là cảnh sát nên ông rất thích súng, hằng ngày ông vẫn thường lên mạng và đọc báo xem các loại súng và đặc điểm của nó nên cô cũng được biết đôi chút, lúc cái tia Laser di chuyển trên lưng anh cô biết sẽ nguy hiểm nhưng lại vô thức đưa tay lên chắn mang lại anh. 

khi viên đạn từ tòa nhà đối diện cất cánh qua cô lại không suy nghĩ mà đẩy anh ra, cô không biết sao cô lại bảo vệ anh như vậy. 

Nhưng mà...rốt cuộc anh có thân phận như thế nào? Mà có nhiều kẻ thù đến thế dám hiên ngang tấn công anh .

Cô nhìn tờ bỏ ra phiếu trên bàn khẽ thở dài , thôi kệ bây giờ cô đã có tiền lo cho Đình Vũ rồi nên chắc sau này không bao giờ liên quan gì đến anh nữa. Cô lấy tờ bỏ ra phiếu lên cất vô ngăn kéo chấm dứt đứng dậy đi tắm.

<...>

Vũ Tộc.

" Xin lỗi ngài, nhiệm vụ hôm nay của tôi đã thất bại mong mỏi chủ thượng thứ lỗi! " Một cô gái mặc đồ đen cuối đầu nói. Trước mặt cô ta là một bức màn , phía sau bức màn là một người đàn ông quay lưng lại nên không thể nhìn thấy được khuôn mặt trông vô cùng bí ẩn.

Người đàn ông bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, mãi một lúc sau mới lên tiếng " Vũ Ân Lam cô là người đi theo tôi lâu nhất và cũng đã lớn lên ở Vũ Tộc nên chuyện hôm ni tôi sẽ không tính toán làm gì, vả lại chuyện giết chết tên Tống Diễn Thần đó không cần gấp !"

Vũ Ân Lam thở phào, đôi môi xinch đẹp khẽ nhếch lên :" Chủ thượng cảm ơn ngài đã nể tình!  Nhưng tôi thấy làm lạ không phải tên Tống Diễn Thần đó là kẻ thù của chúng ta sao? Nếu trừ khử sớm thì mọi hoạt động của chúng ta sẽ thuận lợi hơn! "

Người đàn ông khẽ lắc lắc ly rượu :" Không cần vội, giết anh ta là chuyện đã định nhưng bây giờ cứ chơi với anh ta trước đã !"

Vũ Ân Lam gật đầu đáp :" Vâng tôi đã hiểu! " nói dứt cô ta lui ra ngoài trước.

Xem thêm: Đại Lý Vỏ Xe Ô Tô Lý Thái Tổ ? Vỏ Xe Ô Tô Kim Khánh

Người đàn ông ngửa cổ nốc hết ly rượu , ánh mắt ta như cái hố không đáy khiến người ta không thể nào nhìn ra suy nghĩ của anh ta.

"Tống Diễn Thần cuộc vui chỉ mới bắt đầu thôi!!! " nói hoàn thành anh ta một tay bóp nát ly rượu trên tay, mảnh vỡ đâm vào tay anh ta khiến máu chảy ra dọc theo ngón tay mà chảy xuống nền đất.