November 17, 2020November 17, 20202dance.vnAimatov, giá trị thừa thời hạn, Người thầy thứ nhất, sách kinh điển, tình thầy trò, Văn uống học tập Liên Xô
*

Tác giả Chyngyz Torekulovich Aitmatov sinh vào năm 1928 mất năm 2008, là bạn Kyrgyzrã với danh tiếng cùng với rất nhiều chế tác văn học về quê nhà của ông. Aitmatov chuyên viết truyện nthêm, tiểu thuyết hiện nay. Những đề bài chủ yếu của ông là: cuộc sống khắc nghiệt cơ mà cũng đầy chất thơ mộng của fan dân vùng đồi núi; tình thân, tình chúng ta, tinh thần quả cảm quá qua gần như test thách; sự hi sinh thời chiến tranh; thể hiện thái độ tích cực và lành mạnh tranh đấu của tầng lớp thanh hao niên- đặc biệt là phụ nữ thanh hao niên- để ra khỏi sự buộc ràng của các tập tục không tân tiến. Một số tác phđộ ẩm tiêu biểu của ông là Jamilya (1958), Vĩnh biệt Gyulsary ( 1966), Con tàu trắng (1970), với tất nhiên quan trọng không kể tới “Người thầy đầu tiên” được chế tạo vào thời điểm năm 1962.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về tình thầy trò

Truyện được đặt vào bối cảnh vùng quê hẻo lánh của Kyrgyzstung vào giữa những năm 20 nắm kỉ trước. Thời đó, chuyên môn trở nên tân tiến tại chỗ này còn rẻ, tứ tưởng phong con kiến, gia trưởng còn nặng trĩu năn nỉ, thanh nữ bị khinh thường, tthấp không cha mẹ bị rẻ rúng.

Msinh hoạt đầu tác phẩm là hình hình họa hai cây phong to lớn được trồng cạnh nhau trên một ngọn đồi lộng gió. Không ai biết rõ về xuất phát của hai cây phong kia. Mãi sau này, lúc xóm Ku-ku-rêu đón bà An-tư-nai một bạn viện sĩ lừng danh cũng là tín đồ dân xã về mngơi nghỉ trường, kín đáo về hai cây phong bắt đầu được ló mặt.

An-tư-nai năm 15 tuổi vẫn gồm một tuổi thơ hết sức bất hạnh. Cô nhỏ bé buộc phải sinh sống với những người thím gian ác luôn tiến công đập cô nhỏ nhắn. Vào một ngày nọ, cô giáo Đuy-sen một tín đồ tkhô nóng niên cùng sản được cử về msinh sống trường dạy học tập nghỉ ngơi xóm Ku-ku-rêu, hai người vẫn chạm chán nhau. Thầy Đuy-sen vô cùng quý mến An-tư-nai với cầu xin gia đình bà thím đến An-tư-nai đến lớp. Sau từng nào vất vả, cuối cùng thầy đã thành công.

Thầy Đuy-sen và An-tư-nai cùng đàn học trò đã từng qua rất nhiều khó khăn, vào thời tiết khắt khe cùng với cái lạnh giá cóng cơ mà họ vẵn gồm một nghị lực khác thường. Nhưng rủi ro mắn, bà thím An-tư-nai đó đã quyết gả cô cho một thương hiệu quý tộc to béo cùng thô thiển để đưa chi phí. Thầy Đuy-sen đang ra sức đảm bảo An-tư-nai. Hai thầy trò sẽ bên nhau tLong hai cây phong bé nhỏ nhỏ dại bên trên ngọn đồi và thầy Đuy-sen nói với An-tư-nai rằng lúc này An-tư-nai như nhì cây phong này vậy, tuy nhiên trong tương lai, khi béo lên, An-tư-nai chắc chắn sẽ thành công. Nhưng sự thật vượt phũ psản phẩm, An-tư-nai vẫn bị tóm gọn đi làm vk lẽ thả phanh thầy Đuy-sen sẽ ra sức phản kháng bọn quý tộc mang đến nỗi bị chúng tấn công gãy tay cùng tiết tan đằm đìa.

Sau cha ngày sinh sống trong âm ti, cuối cùng An-tư-nai đó đã được thầy Đuy-sen cùng công an giúp đỡ và đưa lên tỉnh giấc học. Hiện giờ, An-tư-nai đó đã biết bản thân tất cả tình yêu cùng với thầy Đuy-sen. Cô viết tlỗi mang đến thầy nhưng mà Đuy-sen không thích làm tác động cho tới câu hỏi học tập của An-tư-nai, anh đang không trả lời. Đã mấy lần An-tư-nai chú ý lầm fan không giống thành Đuy-sen tuy nhiên điều đó gần như tuyệt vọng vị Đuy-sen đã quốc bộ team cùng bị cung cấp tin bặt tăm. An-tư-nai không còn hay biết vấn đề thầy vẫn còn sinh sống, cùng sau đây trnghỉ ngơi về, làm một fan chuyển tlỗi yên ổn lẽ… Năm 1946, An-tư-nai trở về quê hương xưa, khu vực cô sẽ béo lên, đã sinh sống những tháng ngày cùng với những người thầy Đuy-sen của bản thân mình, khắc tên mang đến ngôi ngôi trường nhưng bà mụ đầu là: “Trường Đuy-sen” – ngôi ngôi trường có tên fan cộng sản trước tiên.

không những gói gọn trong công ty đề người thầy, fan trò trong giáo dục, cuốn nắn sách qua từng cốt truyện, truyện còn đề cùa tới tình cảm nam giới bạn nữ với cả tình bạn cao đẹp nhất xứng danh tụng ca.

Trước không còn bắt buộc kể tới cảm tình thực tâm, hùng vĩ giữa người cùng fan. Tình cảm này có lẽ được bộc lộ rõ ràng độc nhất qua hình tượng người thầy Đuy-sen đầy lòng nhân ái. Dẫu chỉ là một người thầy vào đôi mắt ngôi làng, Đuy-sen còn sống với một vai trò còn cao thượng không những thế nữa. Anh không hầu như dạy dỗ học Ngoài ra ra tay bảo vệ mang lại cô học tập trò nhỏ tuổi A-tư-nai của bản thân. Sự trung ương lí với thấu đáo vào suy xét còn được biểu lộ khi anh đưa miếng xà phòng mang đến A-tư-nai tắm rửa rửa sau khoản thời gian cô được anh giải thoát ra khỏi tên chồng tàn nhẫn. Còn kia là việc sắc sảo trong giải pháp anh đáp dìm cảm xúc solo phương từ A-tư-nai tiếp nối. Không từ chối cũng chẳng dìm lời, Đuy-sen im re nhỏng một động tác cử chỉ không đồng ý vì chưng một lí bởi nâng cao là không muốn cô biếng nhác vào học hành. Chỉ nhiêu ấy thôi, ta hẳn những có thể thấy được phía trên quả một nhân bí quyết đẹp nhất đến nhường nhịn nào.

Cái xứng đáng nhắc nhất còn là sống cực hiếm cao lớn thuần khiết, về hình ảnh đầy sống động và đẹp đẽ về fan đơn vị giáo mà cuốn nắn sách đem đến. Một tkhô giòn niên theo tuyến đường cùng lí tưởng cộng sản, tuy cùng với chỉ vỏn vẹn một ít kiến thức và kỹ năng nhỏ, Đuy-sen cùng với lí tưởng và niềm tin mạnh khỏe đã bạo dạng vươn lên là “Người Thầy Đầu Tiên” của ngôi thôn. Một tín đồ thầy nhưng mà ta có thể thấy, xuyên suốt câu truyện là 1 cô giáo tận tuỵ vày niềm ham mê dạy dỗ, ko chấm dứt học hỏi để trầu dồi vốn kỹ năng cùng quan trọng đặc biệt độc nhất là anh dành riêng không còn tận tâm tình yêu đến đầy đủ fan học tập trò của bản thân. Dù thầy đắn đo các chữ, bao gồm khi nên tiến công vần ra một bí quyết chật vật dụng bắt đầu hoàn toàn có thể đọc được, vốn liếng chữ nghĩa thì ít, mang đến chữ “giải pháp mạng” mà lại thầy cũng hứa sang trọng tận năm tiếp theo bắt đầu dạy tuy nhiên thầy vẫn luôn luôn cố gắng không còn mình nhằm chỉ bảo học sinh, bao nhiêu kỹ năng thầy gần như để lại mang lại học tập trò. Nhưng đâu phải chỉ cứ đọng dạy dỗ chữ thì mới là thầy: chính Đuysen đang thắp nến ngọn gàng lửa nhen team đầu tiên trên ngôi buôn bản Ku-rê-kêu trước giờ chỉ biết đến cthị xã có tác dụng lụng, đồng áng; khơi nở rộ trong tim Antưnai phần đa ý niệm trước tiên về nhì trường đoản cú “học tập”, góp cô nhỏ xíu tất cả thêm hễ lực nhằm vươn lên ra khỏi phần đông trở ngại, trlàm việc mắc cỡ trong cuộc sống nhưng siêng chổ chính giữa học hành. Hình như Aitmatov đang ngầm chổ chính giữa niệm rằng Đuy-sen chính là người dẫn dắt mà lại ai ai cũng cần có vào cuộc đời, ngườichưa phải thầy tuy thế vẫn xứng đáng được call là thầy. Hay nói theo cách khác, câu truyện vẫn thành công xuất sắc trong câu hỏi tương khắc họa rõ ràng fan thầy, vị giáo viên hết mực đẹp đẽ, hết mình do nhà giáo.

Cuốn sách đã mang lại cho tôi một hưởng thụ về số đông chuyển biến cảm tình và vai trung phong lí thâm thúy. Ta có thể liệt “Người thầy đầu tiên” vào mặt hàng hầu như cuốn nắn sách rất cần được gọi tuyệt có thể nói đây là một “sách gối đầu giường”. Những quý hiếm về thừa nhận thức và cảm xúc được truyền đạt qua lăng kính nhìn đời của vị người sáng tác vào truyện nđính này là vô kể, đây xứng danh là một trong tác phđộ ẩm để người đời tâm đắc.

Trong truyện gồm những chi tiết thật mắc giá:

Đó là khohình ảnh khắc thầy Đuysen tiễn Antưnai lên thức giấc cùng đựng giờ call thất thanh hao cuối cùng:

– An-tư-ư-na-ai!

Đuysen call như thể vừa quên nói với Antưnai một điều gì cực kỳ đặc biệt quan trọng thốt nhiên sực ghi nhớ ra, Mặc dù hiểu được hiện thời sẽ muộn mất rồi… cho tới tận Khi lớn lên mặt tai Antưnai vẫn còn đó văng vọng giờ call ấy, thốt lên từ bỏ đáy lòng, từ bỏ gần như địa điểm sâu kín đáo tốt nhất trong lòng hồn Đuysen, tiềm ẩn đều tâm tư nguyện vọng thức giấc cảm cơ mà thầy sẽ lỡ mất

lúc để giãi bày, để nói ra.

Đó là lời nói ”Hai cây phong này thầy đem đến mang đến em đây. Chúng ta sẽ thuộc tLong. Và trong lúc hóng chúng phệ lên, ngày một thêm mức độ sinh sống, em sẽ cứng cáp, em đã là 1 trong những tín đồ tốt… Em hiện nay ttốt măng nhỏng một thân cây non, như đôi cây phong nhỏ này…”

Đó là hình hình họa Đuysen bế trẻ em qua con suối với cạnh đấy, trên những bé ngựa no nê hung dữ, mọi nhỏ người đận độn, mũ domain authority cáo đỏ đi qua sẽ giễu ông…

Truyện gồm có giá trị nội dung sâu sắc:

Thứ tuyệt nhất là tác giả đang va đến đa số vấn nạn của xóm hội Kyrgyzstan thời bấy giờ:

Ở khu vực ấy, học là một trong những khái niệm… cám hấp, bởi phần đa đứa trẻ ấy là “phần đông đứa bé xíu từ bỏ đời ông, đời ráng bảy tộc ông cha phần nhiều trù trừ rước một chữ cắn đôi”, bự lên cần đi chăn uống vật nuôi mướn, đi nhặt giatki (phân gia súc) để đổi miếng ăn uống qua ngày. lúc Đuysen lần đầu tiên bước chân cho tới xóm, fan dân lại hỏi rằng trường học tập để gia công gì. Có người còn thốt lên rằng “Từ thượng cổ tới lúc này người ta chỉ sống bởi nghề nông, mẫu cuốc nuôi ta sống. Và con cái họ cũng sẽ sống như vậy thôi, học hành làm quỷ gì. Làm lãnh đạo thì mới có thể bắt buộc chữ nghĩa, bọn họ chỉ với dân hay thôi.” Rõ ràng họ luôn quan niệm rằng Việc học là ko cần thiết. Những tư tưởng lỗi thời ấy sẽ ngăn bước chân của những đứa trẻ mang lại một chân ttách tương sáng sủa, đến thành công xuất sắc của cuộc sống. Trong khi, hình ảnh bạn thím và chụ của Artunai còn giúp bật lên chính sách nam giới quyền phong kiến. Ở nơi ấy, thiếu phụ ko được quyền lên tiếng trong gia đình, phần đông quyền hành, ra quyết định rơi vào tình thế tay fan ck. Chính vì thế nhưng mà fan chú của cô ý bé nhỏ vẫn bực tức lên thấy lúc vk mình cãi nhau với Đuysen cùng “nhúng tay vào những cthị trấn ko liên quan mang lại bản thân.” Người crúc sẽ quát lác tháo dỡ : “Bà làm chủ trong đơn vị này tự lúc nào đấy, bà bước đầu lãnh đạo từ bỏ lúc nào cố gắng hả? Bớt nói điêu đi nhưng mà có tác dụng các vào.” Không phần lớn cụ phần đa quyền hành trong mái ấm gia đình cơ mà người chú thậm chí còn đánh đập fan thím man rợ khi bà ta dám báo cáo mà lại không được phép. Đến trẻ em mồ coi cũng trở nên xem là thấp rách nát, chỉ để gia công mức sử dụng không đúng Việc, kiếm tiền cho người béo. Không thể quên được đông đảo tiếng nói gang thép của người thím cùng với Antưnai: “Quân ko cha ko mẹ! Chó sói tất cả khi nào lại thành chó nhà được. Con bên fan ta thì tha của về đơn vị, còn nó chỉ chực lấy trong phòng đi cho trần thế. Muốn xem ngôi trường thì rồi tao vẫn đến coi, mi cứ còn léo hánh mang lại ngay gần đấy là tao tấn công qunai lưng cẳng đi. Tao vẫn mang lại mi lưu giữ đời cái trường ấy… Cái quân ko phụ thân ko chị em ấy thì học gì, đến những đứa tất cả bà bầu gồm thân phụ hẳn hoi cũng còn ko học tập nữa là. “

Thđọng hai là nói lên mơ ước của người sáng tác giành cho mọi số trời bất hạnh:

Tác mang sẽ gửi gắm các vẻ đẹp phẩm chất cao quý đến Antưnai – một cô bé nhỏ mồ côi cơ mà mạnh khỏe, lý tưởng, thương thơm tín đồ cùng fan thầy Đuysen – tín đồ sẽ đem lại ánh nắng trí thức cho ngôi xã nhỏ nghèo khổ ấy. Họ phần đông xuất thân là đông đảo con bạn khốn khổ, Antưnai thì ko thân phụ không người mẹ, yêu cầu sống vào lời lăng nhục cùng những vố tấn công đập thâm nho của bạn thím còn thầy Đuysen mang lại xóm với hai bàn tay trắng, “sáng nào thì cũng thấy Đuysen khoác mẫu áo Black lủi thủi theo con đường mòn trèo lên đồi tới nơi chuồng ngựa bỏ phí. Và mang lại về tối mịt mới trsống xuống về xã. Chúng tôi thường trông thấy anh mang trong mình một bó củi hay như là 1 bó rạ khô lớn trên lưng.” Tuy nhưng, chúng ta không ngừng cố gắng, phấn đấu để va mang đến mơ ước. Và sau cuối, chúng ta sẽ thành công. Dù rất có thể làm sao, tác phẩm này hẳn sẽ luôn luôn đốt lên các ngọn lửa mãi rực rỡ trong tim người hâm mộ về phần đông nhỏ người thiệt nghị lực, thiệt phi thường.

Thứ đọng tía là ca ngợi ình tượng cao đẹp nhất của thầy giáo tình nguyện Đuy-sen: chắc chắn, nghị lực, kiên cường, giàu lòng vị tha, bao dung với nhân từ.

Ngày Đuysen lộ diện trong đời Antưnai ai cũng là ngày tín đồ thầy làm biến hóa thế giới của cô ý. Nếu không tồn tại thầy Đuysen, Antưnai – đứa trẻ mà lại “từ thuở nhỏ xíu các ước nguyện, mọi ý mong mỏi của mình các bị chôn vùi dưới đều lời mắng chửi” – đang nhỏng bao đứa trẻ khác của làng mạc, bự lên mà lại chần chờ mặt chữ, rồi bị buôn bán có tác dụng vợ lẽ cho 1 fan phong lưu, sống một cuộc đời mãi ko thấy ánh nắng. Lần đầu tiên Antưnai được tín đồ khác quyên tâm cho thay, kể mang đến cô nghe những chuyện cô trước đó chưa từng biết tuyệt ho mang lại cố, đối xử cực kỳ dịu dàng với cô – khác hoàn toàn với phần đông gì cô gặp mặt trước kia.

Dù bị cả dân xã xem là trò cười cợt, thầy Đuysen vẫn kiên trì đứng đó trong sảnh mọi ngôi nhà lấp đầy tuyết, kiên nhẫn thuyết phục từng tín đồ phụ thân nhằm người con nhỏ dại được cho ngôi trường – vốn là một trong “căn hộ tnhãi con vách khu đất hsinh hoạt hoác cho nỗi ngồi trong lớp lúc nào cũng nhìn thấy rất nhiều đỉnh núi tuyết phủ”.

Người ta từng nói, sẽ không có khuôn hình như thế nào rất có thể đặc tả được bối cảnh, cảm hứng xáo trộn của khohình ảnh xung khắc thầy Đuysen tiễn cô học tập trò nhỏ lên tàu, ra thành thị. “Từ biệt em, Antưnai của thầy… Em chớ sợ hãi, hãy mạnh dạn lên mà đi” – giờ Đuysen rơi trong gió, cả giờ đồng hồ gọi thương hiệu Antưnai sinh hoạt giây phút tàu lăn bánh như muốn nói điều gì đấy rồi nghẽn lại vì chưng vẫn muộn màng, trở nên khohình ảnh khắc đẹp mắt mang đến đau lòng.

Ngày trở về xã, Antưnai đã không thể là cô bé lấm lem của ngày nào. Bà viện trưởng Viện Hàn lâm Antưnai đưa mắt nhìn lên ngọn đồi, địa điểm thầy Đuysen sẽ tiễn cô học trò Antưnai của mình ra tỉnh thành, trái tyên ổn bà réo Hotline cái brand name Đuysen. Mọi đồ vật sẽ không giống, fan thầy ấy giờ biến chuyển fan chuyển thư đầy chính sách của thôn, cô học tập trò nhỏ dại mắc trăm côn trùng của Viện Hàn lâm ở thành phố. Họ rồi gặp mặt lại nhau nữa không, không có ai biết. Nhưng chắc chắn rằng bao gồm một ngọn gàng gió luôn luôn thổi bù

Không chỉ có mức giá trị nội dung, truyện còn mangGiá trị nghệ thuật và thẩm mỹ độc đáo:

Cthị xã về thầy giáo Đuysen là 1 trong những câu chuyện đơn giản dẫu vậy đã được Aitmatov kể lại bằng sự chuyển đổi tài tình vào ngôn từ. Tại kia không chỉ bao gồm ngữ điệu kể chuyện, nai lưng thuật mà lại còn tồn tại ngữ điệu tư tưởng, ngôn từ hình mẫu. Sự hòa mình tài tình của tác giả vào 2 nhân vật dụng họa sỹ với Antưnai cùng hóa học từ sự pha tính trữ tình, hóa học hồn nhiên pha chất biện triệu chứng vào ngữ điệu của truyện đã giúp tác giả thành công xuất sắc trong Việc xung khắc họa đậm nét biểu tượng người giáo viên tình nguyện dũng mãnh cùng đầy hoài bão, đầy hiền khô.

Thầy Đuysen là biểu tượng của người bộ đội phương pháp mạng thấm nhuần chủ nghĩa nhân vnạp năng lượng, những người dân vẫn quên thân bản thân vị sự nghiệp phổ biến, bởi tương lai của đất nước. Thầy mang đến ngôi xóm hẻo lánh kia và kiên nhẫn tmáu phục, kiên nhẫn đương đầu khiến cho cụ hệ tthấp làm việc kia thoát ra khỏi sự mờ ám của các định kiến bảo thủ, lạc hậu.

Thầy chính là cây phong với mức độ sinh sống khỏe khoắn, bền vững nơi làng quê ấy, mặt khác là tnóng gương mẫu mực nhằm bất kỳ tín đồ thầy giáo nào cũng rất có thể soi vào nhằm tự học, trường đoản cú tập luyện.

Chủ tịch HCM thời điểm sinch thời đã từng căn uống dặn: “Nghề giáo viên siêu đặc biệt và cũng tương đối vẻ vang” vì chưng nếu như không có cô giáo thì không tồn tại dạy dỗ. Nói về vụ việc này, bên nhân hậu triết cùng thi hào béo phệ của Ấn Độ TOGO sẽ nói: “giáo dục một fan bầy ông thì được một nhỏ bạn, giáo dục một người đàn bà thì được một gia đình còn giáo dục một fan thầy giáo thì được một vắt hệ”.

Đối cùng với mỗi cá nhân, thời niên thiếu là 1 vết ấn khó pnhì vào cuộc sống. Và Một trong những ngày chập chững bước tiến đầu tiên ấy, người ta sẽ không còn thể nào quên hồ hết bàn tay vẫn dìu dắt họ đi bên trên con đường kiến thức và kỹ năng của nhân loại.

Xem thêm: Top 5 Mĩ Nhân Chuyển Giới Đẹp Nhất Việt Nam : Đẹp, Thành Công, Nổi Tiếng Nhất

“Người thầy đầu tiên” của tác giả Aitmatov là một tác phẩm phía trong mẫu cảm hứng kia. Chính quý giá nhân vnạp năng lượng sâu sắc của tác phđộ ẩm vẫn khiến bao vậy hệ học viên gọi và nằm trong lòng từng lời thoại, nhằm rồi, mang đến từng dịp tri ân thầy cô, độc giả lại kể nhau tìm đến cuốn nắn sách này.