*



Bạn đang xem: Ngữ văn 9 bài viết số 2 đề 1

RSS
*

Trang công ty » Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày em về viếng thăm ngôi trường cũ. Hãy viết thư cho một bàn sinh hoạt hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó

Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng trăng tròn năm sau, vào một trong những ngày em về thăm ngôi trường cũ. Hãy viết thỏng cho một bàn sinh hoạt hồi ấy nhắc lại buổi thăm trường đầy xúc đụng kia


Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng đôi mươi năm tiếp theo, vào một ngày em về viếng thăm trường cũ. Hãy viết tlỗi cho một bàn sinh hoạt hồi ấy nhắc lại buổi thăm trường đầy xúc đụng đó
Dạo này cậu bao gồm khỏe khoắn không? Tớ thì vẫn vậy. À, ý tớ là tớ vẫn khỏe mạnh, vẫn yêu đời và dở hơi như vậy ấy. Còn cậu băn khoăn có còn ntạo ncội như thời họ vẫn tồn tại học tập cùng mọi người trong nhà nữa không nhỉ? Htrằn mang lại rồi đấy, cậu tất cả ý định đi đâu đùa không? Hôm ni tớ trở lại thăm lại trường trung học phổ thông của lũ mình và tớ thấy lưu giữ cậu vượt, buộc phải viết tlỗi ngay cho cậu trên đây.
Hôm ni là một trong ngày đầy nắng nóng và gió, cải nắng và nóng choi chang đặc trưng của ngày hè ấy A ạ. Đưa bầy tthấp tới trường xong tớ trở lại ngôi trường. Hôm nay tự nhiên tớ lười nhác thừa, chẳng ao ước làm những gì. Đi xe pháo quành qua vài ba con phố, tớ vẫn tạm dừng trước trung học cơ sở của lũ bản thân. Trường mình biến đổi nhiều lắm A ơi. Cái cây phượng già trước cổng trường không hề nữa, nó đã trở nên chặt đi rồi, cố gắng vào chính là con đường thật sạch, được lát gạch phẳng phiu. Cánh cổng ngôi trường rỉ Fe, cũ mèm mà những lần bác bỏ đảm bảo Open lại thấy giờ đồng hồ kít kít bánh xe cộ rửa vào đất đã có cố bằng một cánh cổng i-nox sáng sủa loáng. Tớ thấy lạ lẫm lắm, bởi vì vào tâm trí của tớ, cánh cổng rỉ Fe, cũ mèm ấy new là ngôi trường của tớ, của cậu, của họ cơ. Dừng xe lại với bước vào trường, tớ nhận biết là không những bên phía ngoài đâu, quang cảnh của trường cũng đổi khác nhiều lắm. Dãy chống học tập với mái ngói đỏ tươi, rêu bao phủ xung quanh mái tiếng chỉ với là kí ức thôi A ạ. Bởi cũng tức thì chỗ kia, một tòa công ty năm tầng khang trang, thật sạch đã được dựng lên. Tòa công ty đư ợc đánh color kim cương, chân tường được quét màu xanh lá cây. Trông cũng êm ả dịu dàng, êm ấm lắm. Dãy mặt hàng lang nhiều năm được lát cẩm thạch, đơn giản thôi cơ mà ngập ánh sáng, chứ không tối về tối nhỏng rất lâu rồi của tụi mình đâu. Sân trường cũng được thiết kế theo phong cách lại, tdragon các hoa cỏ, cây cỏ rộng. Bãi đất trống vùng sau trường, loại bến bãi đất nhưng mà trước cỏ mọc cao ngang đầu tụi bản thân ấy, tiếng được lát xi-măng làm cho thành sảnh chơi mang lại bọn tthấp rồi. Đẹp lắm, cơ mà tớ thấy bạn thân tphải chăng tương đối thua thiệt. Vì bọn chúng sẽ không còn được trải qua đa số tháng ngày vô tứ nlỗi đàn mình đi dạo ấy, xuyên ngày nghịch chọi gà, đào dế, tấn công bi. Giờ mấy đứa chỉ suốt cả ngày cúi mặt vào chiếc điện thoại thôi A ạ, mấy đứa công ty tớ cũng như vậy. Nghĩ mà lại thấy lo lắng quá. À, còn cả chiếc công ty xe pháo nữa chứ. Nhà xe cộ hiện thời được lợp mái tôn, dựng cột sắt, kiên cố chắc chắn lắm, không hẳn lo mưa gió đang cuốn nắn cả loại mái đi nữa.
Tớ long dong vào ngôi trường một thời gian lâu cơ mà vẫn chưa kiếm tìm thấy được hình hình ảnh của ngôi trường vào đầu óc của mình A ạ. Đang liên miên, tớ hốt nhiên nghe thấy tiếng bước chân trường đoản cú phía hành lang tòa bên. Tớ quay lại thì thấy được một người, rất gần gũi lắm. Cậu tất cả đoạn được là ai không? Ừ, tớ nghĩ rằng cậu đã đoán ra tức thì thôi, do chỉ có bé bạn ấy bắt đầu chịu khó cùng với nghề điều đó. Cô Tdiệt, giáo viên công ty nhiệm của đàn mình năm lớp 9. Cô bắt gặp tớ, tớ đi nhanh khô về phía cô, ko giấu nổi thú vui bên trên môi. Cô khá ngờ ngợ, tuy thế tớ vừa mới đề cập, cô đã nhận được ra tớ tức thì. Cô già đi những, mái tóc vẫn trộn sương với chỗ khóe mắt đã có không ít nếp nhnạp năng lượng lắm rồi. Đúng là thời hạn chẳng chừa một ai cả. Dấu hiệu của năm tháng vẫn in hằn lên đôi bàn tay, làn tóc, khóe đôi mắt cô. Nhưng gồm một điều khiến cho tớ thấy vui với ấm cúng lắm. Nụ cười cợt hiền lành của cô ấy vẫn nhỏng ngày như thế nào. Cô với tớ chuyện trò rất rất lâu. Cô nói về trong thời gian mon dạy học tập, mỗi năm một lượt đò, cứ cố cần mẫn, vun vạch, quan tâm cho bè lũ học trò ngộ nghĩnh. Hôm nay mấy đứa đi thi gửi cấp, cô run sợ quá phải ko ngồi im trong nhà được bèn mang đến trường ngồi. Tớ ngồi nghe cô nói, thỉnh thoảng cũng đề cập thêm những câu chuyện về cuộc sống đời thường của bản thân mình. Tớ thấy hai con mắt cô ánh lên sự nhân hậu, êm ả mọi khi nói tới anh em học viên. Cô cũng nói đến cậu, nhắc đến cả lớp mình nữa. Vì cô bảo, chưa có lớp như thế nào cô dạy mà liền kề ngày thi rồi, vẫn còn nỗ lực tổ chức mang lại cô một bữa sinch nhật ghi nhớ đời như vậy. Tớ đã ngồi im đi một lúc lâu, để nhìn cô cùng nghe cô nói. Tớ thấy thời gian trôi qua nhanh hao thừa A ạ. Chúng bản thân không hề sinh sống ở bên cạnh nhau, cũng cần thiết vô tứ nói cười nữa vị có nhiều trọng trách trên vai quá rồi. Nhưng tớ đang vẫn luôn luôn mếm mộ cô Tdiệt, nlỗi Từ lâu bọn họ đã có lần, đúng không A?


Xem thêm: Tin Tức, Clip, Video Hình Ảnh, Tin Mới Nhất Về Nữ Sinh Bị Đánh

Thỏng cũng tương đối lâu năm rồi đấy, tớ buộc phải trạng rỡ thủ lúc đàn tthấp ngủ nhằm viết vài chiếc đến cậu. Tớ phải dừng cây viết tại đây thôi. Hôm làm sao cậu rhình ảnh, tớ cùng với cậu, rủ thêm cả mấy đứa lớp mình nữa, trở về viếng thăm ngôi trường, thăm cô nhé!